• Thuyết trình - Không khó như mọi người nghi
    Thuyết trình - Không khó như mọi người nghi
    Rất nhiều người luôn cho rằng việc thuyết trình thật phức tạp khi phải đối mặt với rất nhiều vấn đề từ việc tâm lý của cá nhân đến việc chuẩn bị tư liệu cho thuyết trình, ứng xử với những thính giả không tập trung, trả lời các câu…
  • Kỷ năng trình bày của người thuyết trình thành công
    Kỷ năng trình bày của người thuyết trình thành công
    Tạo ra một bài thuyết trình là một nghệ thuật. Thậm chí hầu hết những người thành đạt đều phải trải qua sự sợ hãi trong quá trình thuyết trình.
  • Trí tuệ cảm xúc - Yếu tố quan trọng để thành công
    Trí tuệ cảm xúc - Yếu tố quan trọng để thành công
    Trong cuộc sống, bạn có thể đã từng gặp những người có kỹ năng giao tiếp rất tốt. Trong mọi tình huống, họ dường như luôn biết cách cư xử khéo léo để chúng ta không cảm thấy bị xúc phạm hoặc bực bội.

Mồm ơi, đừng vỡ…

“Cách đây 1 tháng, em có nhận được cuốn sách Cà Phê cùng Tony, do một anh người cùng quê với em, sau này lên Hà Nội làm việc, có ý tặng cho các bạn trẻ ở địa phương như là một món quà.

Em là bạn facebook với anh ý, và khi thấy thông tin đấy, em đăng ký ngay. Em đăng ký không vì nhu cầu đọc sách, nhưng thói quen của bọn trẻ chúng em bây giờ, anh biết rồi đấy, cứ có cái gì ngon ngon mà cho không biếu không là chúng em tranh giành ngay. Em cũng vẽ ra lý do em hoàn cảnh không có điều kiện mua sách, rất ưa thích thú vui tao nhã này nên cuối cùng cũng có cuốn sách trong tay. Em về để ở nhà và quên mất anh ạ. Nói thật là em chưa đọc sách bao giờ kể từ khi tốt nghiệp lớp 12, em chỉ biết mấy bài Vợ Nhặt, Vợ Chồng A Phủ v.v…vì trong chương trình SGK phải học. Đọc sách làm gì, đọc sách văn học càng không, em sợ đọc nhiều bị bệnh ngộ chữ. Vào đại học, em cũng chẳng nhớ mình đã học gì cho đến khi tốt nghiệp (em tốt nghiệp quản trị kinh doanh). Sau đó, vì không xin việc được ở Hà Nội nên em về tỉnh X công tác trong một công ty nhỏ chuyên làm khăn trải bàn xuất khẩu sang Nga. Em phụ trách hành chính nên công việc chẳng có nhiều, phần lớn thời gian của em là chơi game xếp hình trên máy tính.


Cách đây 3 hôm, sáng em vừa vào công ty, mở Facebook ra thì thấy anh P, người cho sách, nhắn em là gửi tóm tắt cuốn sách cho anh ý, nếu không thì trả lại cho người khác đọc. Nói thật em cáu lắm, cho rồi đòi là thế nào. Máu tự ái trong em nổi dậy, em chạy ngay về nhà và tìm lại cuốn sách ấy để chuyển trả. Đừng tưởng chỉ có 1 cuốn sách mà bắt người ta làm báo cáo thế này thế kia. Em về nhà, thật bất ngờ, em thấy con bé giúp việc nhà em đang đọc cuốn sách ấy say sưa trong nhà bếp. Em giật lấy và lầm bầm bảo để chị đi trả cho người ta. Con bé ấy đưa cho em và nói “chị Q ơi, em nghĩ chị nên đọc qua rồi hẵng trả”.

Em lên cơ quan, nghe nó nói vậy thì mới mở ra xem. Em xem mục lục và chọn một truyện có tên hấp dẫn nhất ra đọc thử, là bài “Chuyện chửi”, em nghĩ là con bé giúp việc nó đá xéo mình. Em đọc xong, thấy buồn cười quá, ngồi rũ rượi ra rồi đọc tiếp, đọc một mạch cứ như chạm nọc. Em đọc xong cuốn đấy vào lúc 5h chiều, lúc cơ quan em chuẩn bị nghỉ. Ai cũng bảo sao em hôm nay làm việc cần mẫn thế (vì bình thường 4h45 là em lượn, giám đốc là bác em. Hí hí).

Em đọc lại cả cuốn sách ấy lần thứ 2 vào hôm nay. Và tức tốc lên mạng gửi thư này cho anh. Lần thứ 2 em đọc, em ngẫm ra rất nhiều điều. Hóa ra, xưa nay cái em cho là hay, là đúng, là giá trị…lại hoàn toàn khác. Thế giới người ta hay ho, văn minh, đẳng cấp chứ không như thế giới của em. Em thấy mình ích kỷ, tranh giành, tiểu nông, đanh đá, hung ác, nói dối, tự ái, sĩ diện, khôn vặt, lười biếng…mọi thói hư tật xấu đều có cả anh ạ. Em biết rồi, em chỉ có 1 cuộc đời, em sẽ thay đổi theo hướng tốt đẹp hơn. Xưa nay em chỉ đổ lỗi cho người khác, ra đường đụng xe thì em sẽ nói lỗi tại đứa kia. Em dở là do nền giáo dục và do thầy cô. Em không có tiền là do cha mẹ em không cho em. Đứng trước sự việc gì em cũng đổ lỗi tại lãnh đạo, tại cái này cái kia chứ bản thân mình thì tuyệt nhiên không nhắc đến. Em rất “háo thắng”, tranh luận với ai phải làm cho ra nhẽ là ai sai, ai đúng. Ai sai phải đánh toét mồm, phải lột tung quần áo đứng ở đường và em bắt mọi người phải lao vào ném đá sỉ nhục cái đứa sai ấy. Còn ai đúng phải leo lên bàn cho người ta lạy, thế mới sung sướng hả hê…

Em còn muốn viết nhiều, viết nhiều lắm. Nhưng thôi anh đọc mệt rồi, em sẽ đọc cuốn Cà Phê đấy lại lần thứ 3 và sẽ viết mail cho anh nữa. Anh có đăng thì không được nói tên tỉnh X của em. Em hặn anh đấy. Em yêu anh mất rồi, anh Tèo ơi…”

TnBS: Nín thở đọc trong sợ hãi. Nhưng không dám khóc sợ bị “em đấm vỡ mồm”. Sợ 1 ngày, bỗng dưng cái mồm tan vỡ…




Nguồn: sưu tầm

Đọc 107 thời gian
Tin Mới Hơn

( 14/11/2017 ) Bệnh Parkinson »

( 13/11/2017 ) Người Nhật học hành thế nào? »

( 10/10/2017 ) Này các bạn trẻ… »

( 24/08/2017 ) Quan hợ công chúng và kỹ thuật PR »

( 24/08/2017 ) Tôi ôm con sáo bé bỏng của tôi… »

( 24/08/2017 ) Hạc giùm tui cái… »

( 27/06/2017 ) Xe buýt số 35 »

( 27/06/2017 ) Sản xuất là cốt lõi của một nền kinh tế hùng cường »

( 27/06/2017 ) Chỉ đường »

( 27/06/2017 ) Viết cho các bạn sinh viên năm nhất »

( 27/06/2017 ) Nước mắm, dầu tràm và phân Phượng Tím… »

( 27/06/2017 ) Bí mật của người giàu có »

( 30/05/2017 ) Em ơi đừng Sũy nữa »

( 30/05/2017 ) Cô bán hàng mỹ phẩm ở Seoul »

( 30/05/2017 ) Chủ nghĩa Makeno »

( 30/05/2017 ) Nông sản an toàn và trái tim người Việt… »


Tin Củ Hơn

( 30/05/2017 ) « Ngóng chờ

( 30/05/2017 ) « Rượu mừng và rượu phạt

( 30/05/2017 ) « Một lá thư Birmingham

( 30/05/2017 ) « Chuyện cô giáo miền Lục Ngạn

( 30/05/2017 ) « Thư gửi dượng Tony

( 22/05/2017 ) « Một lá thư từ nước Úc

( 21/05/2017 ) « Một cánh thư Xín Mần

( 21/05/2017 ) « Nhành cây trứng cá

( 21/05/2017 ) « Bệnh “toán lớp một”

( 20/05/2017 ) « Chuyện ở Mumbai

( 20/05/2017 ) « Cali de Tony

( 20/05/2017 ) « Chọn bạn làm ăn

( 18/05/2017 ) « Đọc các bài báo về nhân sự Intel

( 18/05/2017 ) « Dặn dò tình nguyện viên

( 17/05/2017 ) « Lẽ nào khổ miết?

( 17/05/2017 ) « Chuyện ở L/A (Los Angeles)

Tin Tức

Xã hội

Giáo dục

Sức khỏe

Go to top