• Thuyết trình - Không khó như mọi người nghi
    Thuyết trình - Không khó như mọi người nghi
    Rất nhiều người luôn cho rằng việc thuyết trình thật phức tạp khi phải đối mặt với rất nhiều vấn đề từ việc tâm lý của cá nhân đến việc chuẩn bị tư liệu cho thuyết trình, ứng xử với những thính giả không tập trung, trả lời các câu…
  • Kỷ năng trình bày của người thuyết trình thành công
    Kỷ năng trình bày của người thuyết trình thành công
    Tạo ra một bài thuyết trình là một nghệ thuật. Thậm chí hầu hết những người thành đạt đều phải trải qua sự sợ hãi trong quá trình thuyết trình.
  • Trí tuệ cảm xúc - Yếu tố quan trọng để thành công
    Trí tuệ cảm xúc - Yếu tố quan trọng để thành công
    Trong cuộc sống, bạn có thể đã từng gặp những người có kỹ năng giao tiếp rất tốt. Trong mọi tình huống, họ dường như luôn biết cách cư xử khéo léo để chúng ta không cảm thấy bị xúc phạm hoặc bực bội.

Thư gửi dượng Tony

Thú thật mình cũng là một người rất hâm mộ TNBS mà lập cái site này. Mình chỉ muốn ghi lại những bài viết hay, ai biết thì vô đọc thấy có ích thì áp dụng, còn về lâu về dài sau này con mình lớn mình sẽ cho con đọc những bài này để nó hiểu hơn về cuộc sống cũng như có một lối sống tích cực.

Mình xin trích đăng 1 lá thư của 1 bạn trẻ gửi Dượng Tony. Cảm nhận thế nào thì ở mọi người nhé!



Con chào dượng Tony!
Tình cờ con đọc được bài viết của dượng trên facebook và chẳng hiểu sao ngay từ bài đầu tiên, con đã bị cuốn hút mạnh mẽ vào những lời văn của dượng. Mấy bài trên tonybuoisangonline.com của dượng con chỉ đọc 3 ngày là hết. Bởi vì lần đầu tiên con tìm được một người có nhiều điểm chung với mình như vậy (con hổng dám so sánh với dượng đâu, chỉ là con thấy hoàn cảnh của con hơi giống dượng thôi). Nhưng, giá như con đọc được bài “bệnh cocky” của dượng sớm hơn.

Lúc nhỏ, tính con rất dễ thương chứ hổng có cocky tẹo nào hết, nhưng lớn lên một chút, mọi chuyện đã khác. Có lẽ mầm mống của bệnh cocky bắt đầu xuất hiện khi con cảm thấy mình có cái gì đó hơn những người khác. Ba lần thi học sinh giỏi tỉnh đều đạt giải (lớp 5, 9 và 12), lớp 12 luyện thi khối A mà đạt giải học sinh giỏi Anh mới ghê chứ. Rồi thêm vào đó, mọi người hay khen con là nhìn cao ráo, đẹp trai, thế nên con bắt đầu chảnh, vào lớp không thèm nói chuyện với ai, thấy em nào xinh thì dù thích lắm cũng tỏ vẻ lạnh lùng, nếu tự lại bắt chuyện thì mới nói, không thì thôi. Ngoài ra, con còn có cái năng khiếu nhảy hiphop, năm cuối cấp 3 biểu diễn ở trường thầy cô bạn bè ai cũng khen hay, nói lần đầu tiên trường mình có tiết mục xuất sắc như vậy (trường con ở miền núi nên nhảy nhót vậy hiếm lắm).

Thế nên, sau hôm diễn văn nghệ, con nổi tiếng lắm, mấy em trong trường mà thấy con là hú ré lên như thấy mấy ụ pa Hàn bây giờ vậy. Đỉnh điểm là khi thi đại học xong, con đạt được thành tích cao điểm nhất huyện, lúc đó cả trường, cả làng ai cũng đồn: “ Ông A có thằng con giỏi quá, vừa đẹp trai, học giỏi, lại vừa biết văn nghệ văn gừng.” Có người còn thêm vào: “Tui ở cạnh nhà ổng nè, thằng con ổng giỏi lắm, cày bừa gặt hái gì nó cũng làm được tất, đi học thì thôi chứ về nhà là lao vào làm.” (cái này có vì nhà con làm nông và cũng nghèo lắm, từ nhỏ con hay giúp ba mẹ việc đồng áng, khi luyện thi ĐH thì mới giảm đi để học). Và rồi từ miệng người này tới tai người khác, rồi cả huyện ai cũng xem con như là thiên tài. Nhưng người đời có câu: “thiếu niên đăng quang đại bất hạnh”, có được chút thành công quá sớm khi chưa đủ bản lĩnh để giữ vững thành quả, cuối cùng con đã phải trả giá. Khi lên đại học, con chẳng coi ai ra gì, không thèm nói chuyện với ai, không tham gia câu lạc bộ hay đội nhóm nào.

Quá tự tin về tài năng của mình, suốt ngày con chỉ lo tập nhảy, luyện ghita, ảo thuật. Và như một điều tất yếu, con bị bạn bè xa lánh, học tập giảm sút, trở nên cô độc, lẻ loi. Sau đó, dần dần con cũng nhận ra sai lầm của mình, và bắt đầu thay đổi. Nhưng quá trình thay đổi khá chậm chạp, chỉ đến khi đọc được những bài của dượng con mới thật sự có được động lực lớn để thay đổi. Con tự hứa với lòng mình từ nay sẽ sống tích cực hơn, dù hơi muộn nhưng con chỉ mới qua tuổi 21, đời còn dài phải không dượng.

Cuối cùng, con cảm ơn vì những bài viết của dượng và vì dượng đã cố gắng nghe con kể lể.
P/s: Tất cả các chi tiết của câu chuyện đều là thật vì con đã đọc bài về lòng trung thực của dượng, chúc dượng vui và hạnh phúc.




Nguồn: sưu tầm

Đọc 102 thời gian
Tin Mới Hơn

( 24/08/2017 ) Hạc giùm tui cái… »

( 27/06/2017 ) Xe buýt số 35 »

( 27/06/2017 ) Sản xuất là cốt lõi của một nền kinh tế hùng cường »

( 27/06/2017 ) Chỉ đường »

( 27/06/2017 ) Viết cho các bạn sinh viên năm nhất »

( 27/06/2017 ) Nước mắm, dầu tràm và phân Phượng Tím… »

( 27/06/2017 ) Bí mật của người giàu có »

( 30/05/2017 ) Em ơi đừng Sũy nữa »

( 30/05/2017 ) Cô bán hàng mỹ phẩm ở Seoul »

( 30/05/2017 ) Chủ nghĩa Makeno »

( 30/05/2017 ) Nông sản an toàn và trái tim người Việt… »

( 30/05/2017 ) Mồm ơi, đừng vỡ… »

( 30/05/2017 ) Ngóng chờ »

( 30/05/2017 ) Rượu mừng và rượu phạt »

( 30/05/2017 ) Một lá thư Birmingham »

( 30/05/2017 ) Chuyện cô giáo miền Lục Ngạn »


Tin Củ Hơn

( 22/05/2017 ) « Một lá thư từ nước Úc

( 21/05/2017 ) « Một cánh thư Xín Mần

( 21/05/2017 ) « Nhành cây trứng cá

( 21/05/2017 ) « Bệnh “toán lớp một”

( 20/05/2017 ) « Chuyện ở Mumbai

( 20/05/2017 ) « Cali de Tony

( 20/05/2017 ) « Chọn bạn làm ăn

( 18/05/2017 ) « Đọc các bài báo về nhân sự Intel

( 18/05/2017 ) « Dặn dò tình nguyện viên

( 17/05/2017 ) « Lẽ nào khổ miết?

( 17/05/2017 ) « Chuyện ở L/A (Los Angeles)

( 16/05/2017 ) « Cháo nóng húp quanh

( 16/05/2017 ) « Chuyện cái tổng đài điện thoại

( 16/05/2017 ) « 5% và 95%

( 14/05/2017 ) « Cách sắp xếp bàn ghế ở trường ĐH phương Tây

( 14/05/2017 ) « Cặp đôi hoàn hảo

Tin Tức

Xã hội

Giáo dục

Sức khỏe

Go to top